27 Tháng 8, 2026 It’s not hard, it’s just new
Notes

Mùa hè ở Quảng Bình, chuyến đi thứ hai của chúng mình

khanhquynh01202@gmail.com Tháng 8 15, 2024 5 min read

Lại bắt đầu vào khoảng tháng 8, chúng tôi đã có chuyến đi xa thứ hai cùng nhau. Lần này tất cả chúng tôi cùng khởi hành ở Đà Nẵng. Sau khoảng 6 tiếng di chuyển, cuối cùng chúng tôi cũng đến nơi.

Quảng Bình mùa này khá nóng, nơi chúng tôi ở hơi cách xa trung tâm nên cũng khá vắng vẻ khi về đêm, nhưng cũng chẳng phải vấn đề lớn vì hầu hết thời gian chúng tôi cũng ở trong phòng.

9 tháng 8, ngày đầu ở Phong Nha – Kẻ Bàng

Tôi không còn nhớ rõ thời gian chính xác chúng tôi thức dậy vào hôm nay nhưng có một điều chắc chắn là chúng tôi không dậy sớm hơn 6h. Vội vã đánh răng, thay quần áo và rồi di chuyển đến địa điểm đầu tiên trong ngày, Phong Nha – Kẻ Bàng.

Đây không phải là lần đầu tiên tôi đến nơi đây, vì trước đó tôi đã có một chuyến đi Quảng Bình cùng gia đình. Tôi luôn mong muốn mỗi năm có thể đi đến một địa điểm khác nhau, nhưng có lẽ vòng quay số phận không muốn thế, tôi đã thua ngay ở lần random đầu tiên.

Địa điểm tiếp đến trong ngày là con sông/suối, nước ở đây mát hơn tôi nghĩ, đúng hơn thì là lạnh. Và đây cũng là giây phút tôi phát hiện ra bao nhiêu công sức dậy sớm đi học bơi của tôi đổ sông đổ biển, tôi không thể bơi như tôi đã nghĩ …

Cuối ngày chúng tôi đã cùng nhau ăn tối tại East Hill, đồ ăn ở đây khá ngon, hôm nay đối với tôi thật trọn vẹn.

10 tháng 8, ngày thứ hai, Đồng Hới

Vẫn như hôm qua, không sớm hơn 6h, vẫn là cái không khí vội vã ấy, sau khi chuẩn bị xong chúng tôi đã ăn sáng bên cạnh nhà và sẵn sàng để bắt đầu chuyến đi Đồng Hới. Sở dĩ tôi gọi là chuyến đi là bởi vì Đồng Hới cách nơi chúng tôi ở khoảng 50 km – 60 km, nhưng chúng tôi vẫn rất hào hứng, chắc là sức mạnh của “tuổi trẻ”.

Đến Đồng Hới thì cũng đã giữa trưa, chúng tôi thong thả ăn và cà phê trưa để chờ đến chiều. Lịch trình ngày hôm nay của chúng tôi là đi đồi cát Quang Phú để cùng nhau trượt cát. Dưới cái nắng 40℃, thời tiết thật lý tưởng để trượt cát, chỉ vừa mới băng qua hai ngọn đồi, tôi đã cảm thấy dường như nhóm chúng tôi đang đi lạc vào nhà của Thiết Phiến Công Chúa. Tuy có hơi vất vả nhưng đây là một trong những trải nghiểm đáng nhớ nhất của tôi.

11 tháng 8, ngày cuối tại Quảng Bình

Hôm nay là một ngày đặc biệt, đặc biệt vội vã hơn 2 hôm vừa rồi. Vội di chuyển đến bãi biển nơi mà chúng tôi đã lên sẵn trong lịch trình, checkin một vài tấm hình sau đó vội vã về nhà soạn đồ và lên chuyến xe về lại Đà Nẵng.

Bỗng nhiên giờ phút này khi ngồi đây ghi lại hành trình của chuyến đi, tôi không quá ấn tượng về những nơi đã đi qua hay những nơi đã đến. Điều duy nhất tôi nhớ có lẽ là những buổi tối được cùng nhau trò chuyện, cùng nhau ngồi ăn và “nói xàm” cùng những người bạn. Đó là những kí ức khó phai, là những điều tôi thật sự cảm thấy trọn vẹn và hạnh phúc trong suốt những chuyến đi của mình.

“Nếu mọi người đọc được đến đây thì tui muốn gửi lời cảm ơn đến mọi người, cảm ơn vì đã ở cạnh và đồng hành cùng tui.”

Năm 20,